

Đến lúc điên
Khi
buồn, cười ha hả
Vui,
nước mắt lưng tròng
Mồ
hôi đêm lạnh giá
Ngày nắng rét thu đông
Yêu
người nên phụ rẫy
Xa
cách vì thủy chung
Gần
bên nhau lại nhớ
Quên lúc biệt muôn trùng
Rộn
ràng trong thanh vắng
Cô
đơn giữa đám đông
Là
tôi, xin đừng trách
Kẻ
ngược ngạo điên khùng!
14/11/2009
Một ngày mưa

Mưa hoài, buồn quá
Kỷ niệm xưa đâu là tất cả?
Vẫn như hành trang vạn dặm bên mình
Mưa rơi, lạ lùng như những mảnh thủy tinh
Cắt phạm vào tim anh đau rát
Những giọt mưa như đến từ một mùa mưa khác
Riêng chỉ mình anh là tĩnh vật muôn đời
Đêm sẽ lạnh lùng không vì những hạt mưa rơi
Mà bởi thiếu ai cùng gác vắng
Căn gác nhỏ vốn vô tri thầm lặng
Người ra đi để lại nửa linh hồn
Mưa xói mòn khoảng đất vùi chôn
Nơi anh giấu nỗi buồn vạn thưở
Nỗi buồn bay lên thăng hoa cùng nỗi nhớ
Ray rứt âm thầm trọn cả một ngày mưa!...
U mê

Đâu đó chuông nhà thờ văng vẳng
Sắp sáng rồi hay vẫn đang khuya
Không lẽ đêm nay mình thức trắng
Mãi buồn khi tình đã cách chia
Rồi đây muôn nẻo đường thăm thẳm
Tránh sao không gặp lối đi về
Này vợ, này con, tình nở đoạn
Mẹ buồn, con hận bởi u mê
Ta tự trách mình sao nhu nhược
Ba mươi năm hèn mọn kiếp người
Ngày mai có kẻ rời dương thế
Thê tử xin đừng đến tiễn đưa!
Tiếc quá những vần thơ

Mùa mưa lạnh, dong xe đường phố cũ
Hẽm sâu buồn ủ rũ dáng người qua
Tôi đi đâu? Hồn như kẻ mất nhà
Nón để sụp đầu, khẩu trang kín mặt
Không giấu được, chính là cặp mắt
Kính cộm dày, thị giác suýt bằng không!
Nhớ có lần người thổ lộ ước mong
Một mái ấm, một anh chồng trẻ, khỏe
(Vòng tay ôm, giọng trầm buồn thỏ thẻ
Nghe mủi lòng nhưng ác độc làm sao!)
Người cố tình đâm thêm những vết đau
Những toan tính lộ dần từng bước một
Em quá vội vàng, vì trái tim lửa đốt
Dục vọng dâng tràn đánh mất lương tri
.........................................................
Mưa lâm râm hẽm dài tù đọng
Như em tự giam mình trong ngục tối đam mê
Xưa yêu em, mang thơ về đánh bóng
Để bây giờ đọc lại thấy ngô nghê!
Phút lắng đọng

Hình như mùa hè
đang len lén trở về qua khung
cửa
khung cửa sổ buổi trưa buồn
lặng gió
tầng gác cô đơn
chiếc máy lạnh như cổ vật
chẳng ai thèm
tôi căm thù những gì trong
căn nhà này không phải là của mình
vì chỉ có đồng tiền của tôi
mới được xem là giá trị
đồng tiền mồ hôi nước mắt,
đồng tiền có được từ lao động miệt mài
đồng tiền chở nặng yêu thương,
đồng tiền nợ nần tình nghĩa
những kẻ khác chỉ là bọn
ăn
no rửng mở, bọn đổi mua bán chác, bọn thất học lưu manh
những kẻ lười lao động cũng
có thể kiếm tiền, trớ trêu thay lắm lúc còn kiếm được rất nhiều
tiền
bằng những cuộc bán mua, sòng phẳng hay không sòng phẳng
Mãi mãi họ
sẽ không có được tình yêu, tình yêu không phải cứ đi tìm là được,
tình yêu là thiêng liêng, tình yêu không dành phần cho sự tính
toan trục lợi.
mùa hè về rồi chăng?
tầng gác cô đơn ngộp thở, tầng gác tội nghiệp của tôi,
tầng gác nặc nồng mùi mồ hôi của thú quyện nhau, và mùa hè đang
rình ngoài cửa.
đến cả mùa hè oi bức nực nồng
cũng không muốn đặt chân vào
mùa hè đã vội quay đi, len lén quay đi như
lúc đầu vừa đến...
07/3/2009
Tạ từ

Buồn quá, nỗi buồn đang lắng
đọng
Xuân vẫn còn, ta đã ra đi
Mâm cổ Tết ngậm ngùi đưa tiễn
Chưa tao phùng đã vội phân ly
Cho tôi quên hết tình gian
dối
Người xưa thôi cũng quá xuân
thì!
Buồn quá, lời yêu tựa khói
mây
Trăm năm thôi đã hết sum vầy
Thương kẻ âm thầm trong ray
rứt
Toan tính một đời vẫn trắng
tay!
Buồn quá, mùa xuân không vẫy
gọi
Mình ta lặng lẽ, chỉ riêng
mình
Óng ánh sắc vàng muôn hạt
nắng
Xuân về bước nhẹ gót phiêu
linh
Buồn quá, người yêu xa từ
thưở
Một lần nhơ nhuốc mảnh hồn
trinh!...
Anh có mùa xuân của ước mơ
Tặng em cho ấm chút duyên hờ
"Anh rồi cũng như bao người
khác,
Vây quanh em kẻ đón người đưa..."
Không! Anh không đến vì nhan
sắc
Nên dẫu tàn phai vẫn đợi chờ
Anh sẽ đến, ngàn năm vẫn đợi
Yêu người xin giấu mãi trong
thơ!...
29/1/2009

|